FROM KAT

Có nên nói thật với người bị lẫn không?

Kat, founder of Everline

3 min read

Có một câu hỏi mà gần như nhà nào có người bị lẫn cũng gặp, và không ai chuẩn bị trước được.

Mẹ hỏi ba đâu rồi. Mà ba mất mười năm trước.

Chuyện gì xảy ra khi mình nói thật

Lần đầu, tôi nói thật. Tôi nghĩ nói dối với mẹ là không phải đạo.

Mẹ khóc như mới nghe lần đầu, vì với mẹ đúng là lần đầu. Rồi hai mươi phút sau mẹ hỏi lại. Tôi nói thật lần nữa. Mẹ khóc lần nữa.

Tôi bắt mẹ chịu tang chồng hai lần trong một buổi chiều, và mẹ không giữ lại được gì để mà nguôi.

Vì sao đính chính không có tác dụng

Trí nhớ ngắn hạn mất trước. Nghĩa là lời đính chính của mình trôi đi trong vài phút, nhưng cảm giác mà nó để lại thì ở lại lâu hơn.

Mẹ không nhớ tôi nói gì. Mẹ chỉ còn cảm giác vừa bị nói là mình sai, và không hiểu vì sao.

Cái mình tưởng là tôn trọng sự thật, hoá ra chỉ là mình thấy dễ chịu hơn, còn người kia thì đau.

Liệu pháp công nhận là gì

Trong ngành chăm sóc sa sút trí tuệ, cách làm này gọi là liệu pháp công nhận. Nguyên tắc gọn thôi:

Đáp lại cảm xúc, đừng sửa sự thật.

Khi mẹ hỏi ba đâu, cái thật không phải là chi tiết. Cái thật là mẹ đang nhớ ba. Nỗi nhớ đó có thật một trăm phần trăm, dù thông tin thì không.

Nên mình đáp lại nỗi nhớ.

Vậy nói sao cho đúng

Điều làm nhiều người nhẹ lòng: bạn gần như không bao giờ phải bịa chuyện.

Bạn chỉ cần không đính chính, và hỏi ngược lại.

  • Mẹ hỏi "ba đâu rồi con?" thì thay vì trả lời, mình hỏi "Mẹ đang nhớ ba hả mẹ? Mẹ kể con nghe hồi đó ba với mẹ quen nhau sao đi."
  • Mẹ nói "mẹ phải về nhà" thì đừng giải thích đây là nhà. Hỏi "Nhà mình hồi đó có gì mẹ nhớ nhất?"
  • Mẹ nói "sao lâu quá không ai tới thăm mẹ" thì đừng kể ra hôm qua ai vừa tới. Nói "Mẹ thấy nhớ tụi con hả. Con thương mẹ nhiều lắm."

Bạn không nói dối câu nào. Bạn chỉ chọn không mở lại một vết thương mà người ta không lành lại được.

Cảm giác áy náy

Nhiều người thấy chuyện này giống như phản bội. Cảm giác đó đáng được tôn trọng, đừng ai nói với bạn là bạn sai khi thấy vậy.

Nhưng thử nghĩ thế này: mục đích của sự thật là để người ta hiểu và sống tốt hơn. Khi một người không còn giữ lại được thông tin để mà dùng, thì việc lặp lại tin dữ không còn phục vụ ai nữa. Nó chỉ còn là nghi thức, và người trả giá là mẹ.

Chọn sự dịu dàng ở đây không phải là hạ thấp mẹ. Đó là công nhận rằng mẹ đã ở một chỗ khác rồi, và mình bước sang đó với mẹ.

Điều này áp dụng cho cả điện thoại

Nếu mẹ gọi mười lần một ngày và hỏi cùng một câu, nguyên tắc y hệt.

Đừng nói "mẹ mới gọi rồi nè". Với mẹ, chưa từng có cuộc gọi nào.

Trả lời như lần đầu. Lần thứ bốn mươi cũng vậy.

Đó cũng chính là nguyên tắc mà Everline được xây dựng trên đó: không bao giờ cãi lại trí nhớ của người gọi, luôn đáp lại cảm xúc, và ấm áp y như nhau ở cuộc gọi thứ nhất lẫn cuộc gọi thứ bốn mươi.

Questions families ask

Người bị lẫn hỏi về người đã mất thì nên trả lời sao?

Đừng báo tin dữ lại từ đầu. Với người bị sa sút trí tuệ, mỗi lần nghe là một lần mất mới, và họ sẽ không nhớ để nguôi ngoai. Hãy đi theo cảm xúc: hỏi lại về người đó, để họ kể, rồi nhẹ nhàng chuyển sang một chuyện quen thuộc dễ chịu. Bạn không nói dối, bạn đang chọn không gây thêm một cái tang.

Liệu pháp công nhận (validation therapy) là gì?

Là cách chăm sóc dựa trên nguyên tắc đáp lại cảm xúc thay vì sửa lại sự thật. Khi người bệnh nói điều không đúng thực tế, mình công nhận cái họ đang cảm thấy, vì nỗi sợ hay nỗi nhớ đó là thật, dù chi tiết thì không. Cách này được dùng rộng rãi trong chăm sóc sa sút trí tuệ vì nó làm dịu thay vì làm rối.

Nói theo ý người bệnh có phải là nói dối không?

Nhiều người trong nhà thấy áy náy chuyện này, và cảm giác đó là chính đáng. Nhưng đa số trường hợp bạn không cần bịa gì cả. Bạn chỉ cần không đính chính. Hỏi lại, để họ kể, đáp bằng tình thương, rồi chuyển hướng. Đó là chọn sự tử tế, không phải chọn lời dối.

Đính chính trí nhớ của người bị lẫn có hại gì?

Nó thường làm người bệnh xấu hổ và hoang mang mà không sửa được gì, vì họ không giữ lại được lời đính chính. Cái đọng lại chỉ là cảm giác vừa bị chê là sai, còn lý do thì đã quên. Trong nhà tôi, đính chính chưa bao giờ làm bớt một cuộc gọi nào, chỉ làm mẹ buồn thêm.

If the phone calls are the hard part, this is what I built.