FROM KAT

Chăm ba mẹ khi mình ở xa, khi không thể chạy qua liền được

Kat, người sáng lập Everline

8 phút đọc

Hồi mẹ Kat bệnh, có một người chị họ bên Việt Nam qua ở với mẹ để phụ chăm. Chị ấy thương mẹ thật lòng, và chị ấy ở lại một thời gian. Rồi chị ấy kiệt sức và chị ấy đi.

Kat kể chuyện đó trước, vì đó là cái kế hoạch mà gần như nhà Việt Nam nào cũng nghĩ tới đầu tiên: kiếm người bà con qua phụ. Nó không phải là kế hoạch dở. Nó chỉ không phải là một kế hoạch. Việc chăm một người bị lẫn làm kiệt sức bất cứ ai, kể cả người thương mình nhất, kể cả người bay nửa vòng trái đất để tới. Nếu chuyện đó xảy ra với nhà bạn rồi, thì không phải tại bạn bạc, cũng không phải tại người ta bạc.

"Ở xa" với người Việt mình có hai nghĩa

Có nhà thì ở xa là khác tiểu bang. Lái xe sáu tiếng, hay bay hai tiếng, và mình vẫn qua được trong ngày nếu có chuyện.

Có nhà thì ở xa là ba mẹ còn bên Việt Nam. Lệch mười lăm tiếng, nên sáng của mình là đêm của ba mẹ. Anh chị em bên đó gánh phần chăm mỗi ngày, còn mình gửi tiền về và thấy mình vừa mang ơn vừa mang lỗi. Và mình không thể chạy qua liền được, dù có chuyện gì.

Hai chuyện đó khác nhau, nên phần dưới đây Kat tách ra.

Điều nằm dưới cả hai

Cái đau của việc ở xa phần lớn không tới từ khoảng cách. Nó tới từ chỗ mình không có sẵn hệ thống gì hết, nên chuyện gì bình thường cũng thành chuyện khẩn, xử lý lúc mười một giờ đêm, qua điện thoại, và không có thông tin gì trong tay.

Nhà nào có ba mẹ ở gần cũng gặp đúng mấy chuyện đó thôi. Chỉ là họ giải quyết từng chút một trên đường đi làm về mà không kịp nhận ra.

Nên chăm ba mẹ từ xa, thật ra phần lớn là công việc dựng sẵn những thứ mà ở gần thì tự nhiên mình có.

Dựng vòng người trước khi cần

Ít nhất ba người, và số của họ nằm sẵn trong danh bạ ưu tiên.

Một người ở gần ba mẹ. Hàng xóm, bà con, bạn cũ của mẹ, con của bạn mẹ. Người này không cần chăm sóc gì hết. Người này chỉ cần gõ cửa được và kể lại cho mình nghe họ thấy gì. Mối quan hệ này quý lắm.

Một bác sĩ chịu gọi lại. Không phải phòng khám, mà là một con người cụ thể. Tìm cho ra người đó, rồi tử tế với người ta.

Một người giữ chìa khoá. Nói rõ, thoả thuận trước, chứ đừng để tới ngày cần mới đi kiếm.

Và nếu có ai trong nhà qua phụ chăm, thì làm ơn đừng để một mình người đó gánh, dù người đó nói không sao. Đặt sẵn ngày nghỉ cho người ta trước khi người ta xin. Chuyện của nhà Kat đáng lẽ đã khác đi nếu Kat biết điều này sớm hơn.

Nếu ba mẹ còn ở Việt Nam

Đừng hỏi ba mẹ sức khoẻ ba mẹ sao. Ba mẹ sẽ nói không sao. Người già mình giấu bệnh với con ở xa là chuyện mặc định, vì sợ con lo, sợ con bỏ việc bay về, sợ tốn tiền. Muốn biết thật thì hỏi người khác, và hỏi câu cụ thể: tuần này mẹ ăn được mấy bữa, mẹ có ra khỏi nhà không, mẹ ngủ được không. Câu cụ thể thì khó nói tránh hơn.

Biết rõ ai là người quyết. Trong nhiều nhà, người ở Việt Nam lo hàng ngày còn người ở Mỹ lo tiền, và tới lúc phải quyết chuyện lớn thì mới lòi ra là chưa ai nói với ai chuyện đó bao giờ. Nói trước đi, lúc chưa có chuyện gì, lúc còn nói chuyện được tử tế.

Chuyện tiền thì nói cho rõ ràng. Gửi tiền về là thương, nhưng tiền không thay được thời gian, và người đang chăm mỗi ngày biết rõ điều đó hơn ai hết. Nói ra được điều đó thành lời sẽ đỡ được rất nhiều giận hờn ngấm ngầm sau này.

Nếu ba mẹ ở bên này

Phần này ít cảm xúc nhất trang, mà có khi lại có ích nhất.

Nếu về mặt pháp lý người ta không được phép nói gì với mình, thì mình không giúp được gì hết. Xin giấy HIPAA authorization để bác sĩ được phép nói chuyện với mình. Xin healthcare proxy để có người quyết thay khi ba mẹ không quyết được. Xin durable power of attorney để chuyện tiền bạc bảo hiểm không bị kẹt cứng đúng lúc dở nhất.

Mấy giấy này cần ba mẹ còn ký được, nghĩa là có một khoảng thời gian, và khoảng đó đóng lại. Nhà nào làm sớm thì kể lại là lằng nhằng. Nhà nào làm trễ thì kể lại là khác nhau giữa giúp được và chỉ đứng nhìn.

Chọn giờ gọi, rồi giữ đúng giờ đó

Không phải cái nhịp mình thấy mình nợ ba mẹ. Cái nhịp mình làm được vào tuần tệ nhất, trong cái đời thật của mình, làm hoài cũng được.

Một cuộc ngắn vào đúng một giờ mỗi ngày hơn một cuộc dài lúc nào rảnh mới gọi. Cái đều đặn mới là món quà. Ba mẹ có thể không nhớ là ngày nào mình cũng gọi, nhưng cái hình dáng của ngày vẫn giữ ba mẹ lại, còn mình thì được một điểm dừng, một chỗ mà cuộc gọi kết thúc và mình được phép nghỉ.

Lệch mười lăm tiếng thì chọn giờ tốt cho ba mẹ, dở cho mình, rồi giữ. Chiều tối thường là lúc người bị lẫn khó chịu nhất, nên biết điều đó mà tránh.

Mấy cuộc gọi rồi sẽ chẳng về chuyện gì hết

Đây là phần không ai nói trước. Mình dựng xong hết: vòng người, giấy tờ, giờ giấc. Rồi cuộc gọi thật ra là bốn phút chẳng có nội dung gì. Con ăn cơm chưa. Chừng nào con về. Ba con đâu rồi. Cứ ba câu đó, lặp hoài.

Đó không phải là tình cảm đang hỏng. Đó là phần còn lại khi những phần trong đầu mẹ làm nên câu chuyện đang mất dần đi, còn cái phần với tay tìm mình thì vẫn còn nguyên vẹn.

Cái có ích nhất Kat học được là thôi trả lời câu hỏi, mà trả lời cái cảm xúc nằm dưới, và cái cảm xúc đó gần như lúc nào cũng là một câu: mẹ có yên không, và có ai còn giữ mẹ không. Kat viết kỹ hơn trong bài nói gì với ba mẹ bị lẫn qua điện thoại.

Cái có lỗi riêng của người đi xa

Có một cái có lỗi mà chỉ nhà mình mới hiểu: cái có lỗi của đứa đã đi.

Ba mẹ cho mình đi để mình có đời sống tốt hơn, và mình đi thật, và cái đời sống tốt hơn đó chính là lý do bây giờ mình không có mặt ở đó. Nó không phải chuyện mình chọn sai. Nó là cái giá đi kèm mà lúc đi không ai nói trước.

Kat thôi coi cảm giác đó là thông tin. Nó không phải bản báo cáo về việc mình làm tốt hay dở. Nó là cái mà tình thương làm khi nó với không tới, và nó sẽ còn quay lại dù mình có làm tốt cỡ nào.

Câu hỏi duy nhất Kat thấy có ích là: trong cái có lỗi này có một việc thật để làm không, hay là một việc không thể làm được. Nếu thật thì làm ngay hôm nay. Nếu không thể, mà thường là không thể, thì đặt xuống. Rồi nó quay lại. Đặt xuống nữa.

Nói thẳng cái mà khoảng cách lấy đi

Có mấy thứ giải quyết không được, và Kat không muốn nói tránh.

Mình sẽ bỏ lỡ. Mình sẽ biết chuyện ba mẹ té sau khi đã vô bệnh viện rồi. Mình sẽ quyết định dựa trên thông tin thiếu, từ những người chỉ gặp ba mẹ mười phút. Mình sẽ nghe giọng ba mẹ khác đi mà không cách nào qua coi được.

Và cái điện thoại trở thành toàn bộ mối quan hệ, một cái gánh mà không cái điện thoại nào được sinh ra để gánh. Mỗi cuộc gọi phải vừa là chuyến thăm, vừa là hỏi han, vừa là trấn an, vừa là bằng chứng rằng mình còn đây. Đó là lý do số cuộc gọi cứ tăng lên, và là lý do một cuộc gọi lỡ lại nặng hơn nhiều khi mình ở xa.

Đó cũng là phần Kat không giải quyết được cho nhà mình, và cuối cùng là lý do Kat dựng lên Everline: một đường dây bắt máy bằng chính giọng mình đã thu, cho những lúc mình thật sự không bắt được, để cuộc gọi lúc hai giờ sáng giờ của mình không rơi vào im lặng. Nó là bầu bạn và trấn an, chỉ vậy thôi. Nó không coi được bếp, không biết ba mẹ té, và nó không phải dịch vụ cấp cứu.

Nhưng câu trả lời thật cho khoảng cách chưa bao giờ là một sản phẩm. Nó là người hàng xóm chịu gõ cửa, người bà con mình không để kiệt sức một mình, mấy tờ giấy ký lúc còn ký được, và một cuộc gọi vào đúng một giờ mỗi ngày mà mình giữ được thiệt.

Nếu tối nay bạn đang ở ngay giữa chuyện này: bạn không hề làm dở. Bạn đang làm một việc vốn không có phiên bản nào là suôn sẻ, mà bạn vẫn còn cầm điện thoại lên.

Những câu các gia đình hay hỏi

Ở xa thì chăm ba mẹ già kiểu gì?

Dựng sẵn một vòng người trước khi cần tới. Một người ở gần ba mẹ đủ để gõ cửa được, một bác sĩ chịu gọi lại, và một người giữ chìa khoá. Rồi đặt một nhịp gọi mà mình giữ được lâu dài, chứ đừng đặt cái nhịp mình sẽ bỏ. Ở xa thì sống được. Cái không sống nổi là lần nào có chuyện cũng phải xoay sở lại từ đầu.

Ba mẹ ở Việt Nam mà mình bên Mỹ, làm sao biết sức khoẻ thật của ba mẹ?

Đừng hỏi ba mẹ, vì ba mẹ sẽ nói không sao. Người già Việt Nam giấu bệnh với con cái ở xa là chuyện gần như mặc định, vì sợ con lo và sợ con tốn tiền về. Muốn biết thật thì phải hỏi người thứ ba: người hàng xóm, người bà con hay ghé, hoặc bác sĩ. Và hỏi câu cụ thể, ví dụ tuần này mẹ ăn được mấy bữa, chứ đừng hỏi mẹ có khoẻ không.

Nên gọi cho ba mẹ bao lâu một lần?

Đều đặn hơn là dài. Một cuộc ngắn vào đúng một giờ mỗi ngày có giá trị hơn một cuộc dài lúc nào rảnh thì gọi, vì cái đều đặn cho ba mẹ chỗ dựa, và cho mình một cái điểm dừng rõ ràng. Chọn giờ tốt cho ba mẹ, kể cả khi giờ đó dở cho mình, rồi giữ đúng giờ đó.

Làm sao bớt cảm giác có lỗi khi mình ở xa?

Nhận ra rằng cái cảm giác đó không phải là thông tin. Nó không nói mình đang làm dở, nó chỉ nói mình thương một người mà mình không với tới trong một buổi chiều. Câu hỏi có ích không phải là mình có nên thấy có lỗi hay không, mà là bên trong cái cảm giác đó có một việc thật để làm hay không. Có thì làm ngay hôm nay. Không có thì đặt xuống, rồi lại đặt xuống nữa, vì nó sẽ quay lại.

Có nên đưa ba mẹ qua ở gần mình không?

Không có câu trả lời chung, chỉ có cái được và cái mất. Đưa qua thì mình gần được ba mẹ, nhưng ba mẹ mất hàng xóm, mất mấy con đường quen, mất tiếng nói chung quanh. Với người đã bị lẫn, cái quen thuộc là chỗ dựa thật, và nhiều nhà đưa ba mẹ đi lúc bệnh đã nặng rồi thì thấy cái rối trí mất nhiều hơn cái gần gũi được.

Đọc thêm

If the phone calls are the hard part, this is what I built.