FROM KAT

Kiệt sức vì điện thoại reo hoài: con không phải đứa con bất hiếu

Kat, người sáng lập Everline

3 phút đọc

Có một chuyện ít ai dám nói ra tiếng: tới một lúc nào đó, mình bắt đầu sợ tiếng chuông điện thoại của chính mẹ mình.

Tim thắt lại trước cả khi nhìn màn hình. Vừa bắt máy vừa thấy có lỗi vì đã không muốn bắt. Cúp máy xong thì mệt, mà chưa kịp mệt xong chuông đã reo lại.

Kat sống trong cảnh đó nhiều năm, hồi mẹ gọi hơn ba chục cuộc mỗi ngày. Nên bài này viết cho người đang ở khúc đó: không phải để chỉ cách làm con cho tròn, mà để nói cái điều bạn đang cần nghe nhất.

Thương và sợ ở chung một nhà

Người ngoài hay tưởng hai cảm giác đó loại trừ nhau: đã thương thì sao lại né tiếng chuông. Người trong cuộc biết chúng ở chung một nhà, sát vách, ngày nào cũng chạm mặt.

Bạn không sợ mẹ. Bạn sợ cuộc gọi thứ hai mươi dội vào một người đã cạn. Đó là phản xạ của một hệ thần kinh bị kéo căng quá lâu, không phải thước đo lòng hiếu thảo. Đứa con bất hiếu không nằm thao thức vì chuyện bắt máy hay không; bạn thì có.

Kiệt sức trông ra sao

Nó ít khi ầm ĩ. Nó là ngủ không sâu vì canh cái điện thoại. Là bực xong rồi tự trách. Là làm việc gì cũng lơ lửng vì nửa cái đầu để ở chỗ mẹ. Là câu trả lời cộc hơn mình muốn, rồi ân hận cả buổi. Là cảm giác một mình, ngay giữa một nhà đông người, vì mẹ chỉ gọi cho mỗi mình.

Người được mẹ tin nhất thường là người kiệt sức nhất. Nghe như lời khen, và đúng là vậy, nhưng nó nặng, và cái nặng đó có thật.

Điều gì đỡ được thật

  • Nói thật với một người trong nhà, nguyên văn, kể cả phần khó nghe. Gánh chia ra mới nhẹ
  • Chia ca: mẹ gọi ai giờ nào, để tiếng chuông không dồn hết vào một người
  • Gọi cho mẹ trước, vào giờ mẹ hay lo, để sự an tâm đi trước nỗi sợ
  • Trả lời ngắn và ấm thay vì dài và đuối; câu dễ lặp lại là câu tốt
  • Chăm cái nền của chính mình: ngủ, ăn, một khoảng trong ngày không có điện thoại. Nếu nền đã hư, nói với bác sĩ của chính bạn; kiệt sức của người chăm sóc là chuyện sức khỏe thật

Và bỏ giùm cái thước đo "con người ta làm được sao mình than". Mỗi nhà mỗi cảnh; cảnh có tiếng chuông ba chục lần một ngày là cảnh nặng thật.

Phần Everline đỡ giùm được

Everline không thay được con, và tụi mình cũng không muốn vậy. Nó đỡ đúng một khúc: những cuộc gọi rơi vào lúc con không thể.

Mẹ bấm gọi như mọi khi, và nghe chính giọng của con bắt máy: dịu dàng, không vội, không cãi lại trí nhớ của mẹ, kiên nhẫn y như nhau ở cuộc gọi đầu và cuộc gọi thứ ba mươi. Con đọc lại được từng cuộc trò chuyện, và cả nhà luôn được biết rõ Everline là gì. Điều đổi khác lớn nhất, như trong nhà Kat, là những cuộc gọi con bắt máy trở nên ấm hơn, vì con không còn chạy bằng bình cạn.

Đọc thêm vì sao mẹ gọi đi gọi lại, hay chiều tối mẹ gọi nhiều hơn. Còn muốn hỏi gì thì nhắn tụi mình, có người thật đọc và trả lời từng tin.

Những câu các gia đình hay hỏi

Con thấy sợ tiếng chuông điện thoại của chính mẹ mình, vậy có phải con tệ không?

Không. Sợ tiếng chuông và thương mẹ tồn tại chung trong một người được, và trong nhà người chăm sóc thì gần như luôn là vậy. Cái con sợ không phải là mẹ; là cuộc gọi thứ hai mươi trong ngày dội vào một người đã cạn pin. Gọi đúng tên nó là kiệt sức, không phải bất hiếu.

Con có nên tắt chuông, không bắt máy nữa không?

Im lặng thường làm nỗi lo của mẹ sâu thêm, và cuộc gọi kế tiếp dồn dập hơn. Cái đỡ hơn là làm sao để cuộc gọi nào của mẹ cũng được một giọng quen đón lấy, mà không phải lúc nào cũng là con: chia ca trong nhà, hẹn giờ gọi trước cho mẹ, hay một giọng quen thuộc trả lời giùm khi con không thể.

Người chăm sóc kiệt sức thì nên bắt đầu từ đâu?

Từ việc nói thật với một người: trong nhà, một người bạn, hay bác sĩ của chính con, nhất là khi giấc ngủ và ăn uống của con đã hư. Kiệt sức của người chăm sóc là chuyện sức khỏe thật, không phải yếu đuối. Bài này là kinh nghiệm trong nhà, không phải lời khuyên y khoa.

Đọc thêm

If the phone calls are the hard part, this is what I built.